Kiến thức

Chương 29

Sống Hòa Bình và Hòa Thuận với Những Người Khác

“Chúng tôi muốn sống hòa bình với mọi người.”

Bạn đang xem:

Từ Cuộc Đời của Joseph Smith

Một trong những ước muốn của Các Thánh Hữu Ngày Sau đầu tiên là hoàn toàn được sống bình an với tôn giáo của mình. Nhưng bất cứ nơi nào họ dọn đi, họ cũng không đạt được bình an. Vào năm 1833, chi hai năm sau lễ cung hiến một chỗ quy tụ ở Missouri, các đám đông hỗn tạp đã bắt buôc Các Thánh Hữu rời bỏ Hạt Jackson, Missouri (xin xem trang 303). Các tín hữu Giáo Hội đã tìm ra nơi trú ẳn tạm thời ở Hạt Clay, Missouri, và rồi, vào năm 1836, bắt đầu dọn đến miền bắc Missouri. Đa số họ định cư ở Hạt Caldwell, một hạt mới do cơ quan lâp pháp tiểu bang cung cấp cho Các Thánh Hữu. Far West, đã phục vụ với tính cách là trung tâm của hạt, chằng bao lâu trở thành một khu định cư phát đạt và thịnh vượng của Thánh Hữu Ngày Sau.

Tiên Tri Joseph Smith tiếp tục sống ở Kirtland, Ohio, nhưng vào tháng Giêng năm 1838, ông bị bắt buôc phải rời khỏi đó, vì lo sợ cho mạng sống của mình. Với gia đình mình, ông đã đi 1,448 kilômét đến Far West, nơi mà ông cùng với Các Thánh Hữu sống ở đó. Về sau năm 1838, đa số Các Thánh Hữu ở Kirtland đã bán hoặc bỏ hoang nhà cửa của họ và đi theo Vị Tiên Tri đến Missouri. Để giúp đỡ các tín hữu Giáo Hội đang đổ vào khu vực, Vị Tiên Tri chi định những khu vực gần bên Far West nơi mà Các Thánh Hữu có thể định cư. Vào tháng Bay năm 1838, những viên đá góc nhà được làm lễ cung hiến để xây cất đền thờ ở Far West, mang đến cho Các Thánh Hữu niềm hy vọng rằng họ có thể thiết lâp một khu định cư lâu dài nơi mà họ có thể vui hưởng sự thịnh vượng và bình an. Rủi thay, chằng bao lâu thì tình trạng căng thằng tương tự với những tình trạng mà họ đã trải qua ở Hạt Jackson đã tách rời họ với những người khai hoang ở địa phương, và vào mùa thu năm 1838, các đám đông hỗn tạp và lực lượng dân quân một lần nữa bắt đầu quấy rối và tấn công Các Thánh Hữu Ngày Sau.

Một ngày nọ, Vị Tiên Tri đang đến thăm nhà của cha mẹ ông ở Far West, thì một nhóm lực lượng dân quân có vũ trang đi vào và loan báo rằng họ đến để giết ông vì một tội ác mà họ cho là ông đã phạm vào. Lucy Mack Smith, mẹ của Vị Tiên Tri, mô ta ân tứ hòa giải của ông:

“[Joseph] nhìn họ với một nụ cười rất dịu dàng, và bước đến bên họ, đưa tay ra bắt từng người trong một cách đầy thuyết phục với họ rằng ông không phải là một kẻ phạm điều sai trái cũng như chằng phải là một kẻ đạo đức gia trá hình. Họ ngừng lại và trố mắt nhìn thể như một bóng ma đã bước ngang qua họ.

“Joseph ngồi xuống và bắt đầu chuyện trò với họ và giải thích cho họ nghe về những quan điểm và cảm nghĩ của những người được gọi là người Mặc Môn và con đường họ đang đi, cũng như cách đối xử mà những người này đã gặp từ các kẻ thù của mình kể từ lúc bắt đầu của Giáo Hội. Ông bảo họ rằng ác tâm và lời gièm pha đã theo đuồi những người Mặc Môn kể từ khi những người này đến Missouri, nhưng những người này là một dân tộc không bao giờ vi phạm luật pháp theo như ông biết. Nhưng nếu những người này có vi phạm luật pháp thì họ sẵn sàng chịu xét xử bởi luật pháp. …

“Sau đó, ông đứng lên và nói: ‘Thưa mẹ, con nghĩ rằng con phải ra về. Emma đang chờ con đó.’ Hai trong số những người này đứng bật dậy và nói: ‘Ông không nên đi một mình, vì không an toàn đâu. Chúng tôi sẽ đi với ông và bảo vệ cho ông.’ Joseph cám ơn họ, và họ cùng đi với ông.

“Các viên chức còn ở lại thì đứng cạnh bên cửa trong khi những người kia ra về, và tôi nghe lỏm được câu chuyện sau đây giữa họ:

“Viên Chức thứ nhất: ‘Anh có cảm thấy khác lạ khi ông Smith bắt tay mình không? Tôi chưa bao giờ cảm thấy như vậy trong đời mình.’

“Viên Chức thứ nhì: ‘Tôi cảm thấy như tôi không thể cử động được. Tôi sẽ không đời nào làm hại đến một cọng tóc trên đầu của người đó đâu.’

“Viên chức thứ ba: ‘Đây là lần cuối cùng mà các ông thấy tôi đến giết Joe Smith hoặc những người Mặc Môn đấy.’ …

“Những người đó đi với con trai tôi đã hứa rằng sẽ giải tán lực lượng dân quân dưới quyền họ và đi về nhà, và nói rằng nếu con trai tôi cần họ thì họ sẽ trở lại và đi theo nó bất cứ nơi đâu.”

1

Khi nói đến lẽ thât theo một cách nhân từ, thằng thắn, thì Joseph Smith khắc phục được thành kiến và thái đô thù địch và làm hòa với nhiều người đã từng là kẻ thù của ông.

Những Lời Giảng Dạy của Joseph Smith

Bằng cách cố gắng làm người giải hòa, chúng ta có thề sống trong sự hòa thuận và tình yêu thương lổn lao hơn đối vổi những người khác.

“Chúa Giê Su phán: ‘Phước cho những kẻ làm cho người hòa thuân, và sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời!’ [

Ma Thi ơ 5:9

.] Vì thế, nếu có một quốc gia, một Tiểu Bang, công đồng hoặc gia đình mà biết ơn về bất cứ điều gì thì đó chính là hòa bình.

“Hòa bình, đứa con tuyệt vời của thiên thượng!—hòa bình giống như ánh sáng từ cùng người cha, người mẹ tuyệt vời, làm hài lòng, làm sinh đông, và làm vui vẻ người công chính lẫn kẻ bất chính, và là thực chất thiết yếu của hạnh phúc dưới thế gian lẫn trên thiên thượng.

“Người nào không cố gắng với hết kha năng của thể xác lẫn tâm trí mình, với tất cả anh hưởng của mình tại quê hương lẫn hai ngoại—và khiến cho những người khác cũng làm như vây—tìm kiếm hòa bình và duy trì nó vì lợi ích và sự tiện lợi của mình, và vì vinh dự của Tiểu Bang, quốc gia, và xứ sở của mình, thì không có quyền thinh cầu lòng khoan dung [thương xót] của người đàn ông; cũng như người ấy sẽ không được có quyền làm bạn với người phụ nữ hoặc có sự che chở của chính quyền.

“Người ấy là con sâu đo gặm mòn phủ tạng của mình; và là con chim kên kên săn mồi là chính thể xác của mình; và người ấy, về viễn tượng thành công trong đời, chi là một [kẻ phá hủy] ước mơ của mình mà thôi.

“Một công đồng như vây thì rất gần với ngục giới trên thế gian, và không hề có được sự chấp thuân của người tự do hoặc sự tán thành của người dũng cảm.

“Nhưng đối với kẻ hòa giải, ôi hãy lắng tai nghe người ấy! vì lời thốt ra từ miệng và giáo lý của người ấy giống như mưa sa và nhỏ giọt như sương. Chúng giống như màn sương mỏng phủ trên thao môc, và trân mưa rào nhẹ trên bãi cỏ.

“Tính sinh động, đức hạnh, tình yêu thương, sự mãn nguyện, lòng từ thiện, sự nhân đức, lòng trắc ẳn, lòng nhân đạo và tình bạn bè làm cho đời sống được hạnh phúc: và con người, kém thiên sứ một chút, sử dụng quyền năng, đặc ân, và sự hiểu biết của mình theo trật tự, quy luật, và quy tắc của sự mặc khải, qua Chúa Giê Su Ky Tô, cùng sống trong tình đoàn kết; và mùi hương ngọt ngào thoang ra từ hơi thở vui mừng và mãn nguyện từ tình giao hảo ngay chính của họ thì giống như hương thơm ngào ngạt từ dầu đã được thánh hóa và đồ lên trên đầu của A Rôn, hoặc giống như hương thơm ngát bay lên từ cánh đồng gia vị của người Á Rập. phải, tiếng của người hòa giải thì càng giống những điều này hơn —

“Điều đó giống như âm nhạc siêu trần—

Nó làm say mê tâm hồn chúng ta và trấn an nỗi sợ hãi của chúng ta;

Nó biến thế gian thành Thiên Đàng,

Và biến con người thành trân châu vô giá hơn.”

2

“Các anh em thân mến, hãy tiếp tục trong tình yêu thương huynh đệ; hãy sống trong sự nhu mì, hãy thận trọng khi cầu nguyện, để các anh em không bị chinh phục. Hãy tìm kiếm hòa bình, như người anh em thân mến Phao Lô của chúng ta đã nói, để các anh em có thể là con cái của Cha Thiên Thượng [xin xem

Rô Ma 14:19

].”

3

“Lòng nhân đạo đối với tất cả mọi người, lý trí và sự tao nhã để thi hành điều đức hạnh, và làm điều tốt để đáp lại điều xấu đã được… hiển nhiên dành ra để khắc phục nhiều điều hỗn loạn trong xã Hội hơn là một lời kêu gọi để cầm vũ khí lên, hoặc ngay cả cuôc tranh luân chưa được tinh thông với bạn bè… Vây thì, phương châm của chúng ta là Hòa Bình với tất cả mọi người! Nếu chúng ta có niềm vui trong tình yêu mến Thượng Đế, thì chúng ta hãy cố gắng đưa ra lý do về niềm vui đó, lý do mà tất cả thế gian không thể phủ nhân hoặc chống lại.”

4

“Chúng ta muốn sống hòa bình với mọi người.”

5

Chúng ta có thề nuôi dưỡng sự bình an bằng cách kính trọng nhau và từ chối chỉ trích phê phán nhau.

“Chúng ta [hy vọng rằng] các anh em của mình sẽ cẳn thân đối với cảm nghĩ của nhau, và bước đi trong tình yêu, kính trọng lẫn nhau hơn là bản thân mình, như đã được Chúa đòi hỏi.”

6

“Người nào mong muốn làm điều tốt thì chúng ta cần phải ngợi khen những đức hạnh của người ấy, và không nói xấu sau lưng người ấy.”

7

“Giờ đây, trên thế gian này, loài người vốn là ích kỳ, có nhiều tham vọng và cố gắng vượt trôi hơn người khác, tuy nhiên cũng có một số người mong muốn xây dựng những người khác cũng như bản thân mình.”

8

“Nhóm Túc Số Mười Hai và tất cả Các Thánh Hữu hãy sẵn sàng thú nhân tất cả các tôi lỗi của họ, và đừng che đây một phần tôi lỗi của mình; và hãy khiêm nhường, và chớ tự cao, và coi chừng tính kiêu ngạo, và chớ tìm cách vượt trôi hơn người khác, mà hãy hành đông vì lợi ích của nhau, cùng cầu nguyện cho nhau, và kính trọng người anh em của chúng ta hoặc nói điều vinh dự khi đề câp đến tên người anh em ấy, chứ không nói xấu sau lưng và làm hại người anh em của mình.”

9

“Nếu các anh em loại bỏ khỏi mình mọi hình thức nói hành, nói xấu, và có những ý nghĩ và cảm nghĩ không bao dung: thì hãy hạ mình, và trau dồi mọi nguyên tắc đức hạnh và tình yêu thương, rồi các phước lành của Đức Giê Hô Va sẽ ngự trên các anh em, và các anh em sẽ thấy được những ngày tốt và vinh quang; sự bình an sẽ ở bên trong nhà các anh em, và sự thịnh vượng sẽ ở bên trong ranh giới của các anh em.”

10

Chúng ta có thể trau dồi sự hòa thuận trong cộng đồng cùa mình bằng cách tôn trọng sự tự do cùa tất cá mọi người để tin theo lương tâm riêng cùa họ.

Những Tín Điều 1:11

: “Chúng tôi xin đặc ân thờ phượng Đấng Thượng Đế Toàn Năng theo tiếng gọi lương tâm riêng của chúng tôi, và cũng xin dành cho tất cả mọi người có được cùng đặc ân này, để họ thờ phượng gì, bằng cách nào hay ở đâu tùy theo họ chọn.”

11

“Chúng ta nghĩ rằng đó chi là một nguyên tắc, nhưng thật sự đó là một nguyên tắc mà có ý nghĩa theo như chúng ta tin rằng mọi người cần phải suy nghĩ một cách đúng đắn rằng mọi người được sinh ra bình đằng, và rằng tất cả đều có đặc ân để tự suy nghĩ về tất cả những vấn đề liên quan đến lương tâm. Do đó, chúng ta không có khuynh hướng, cho dù chúng ta có quyền năng đi chăng nữa, để lấy khỏi bất cứ người nào quyền sử dụng ý nghĩ tự do mà thiên thượng đã rộng lượng ban cho gia đình nhân loại như là một trong số các ân tứ chọn lọc nhất của thiên thượng.”

12

“Tôi có được những cảm giác phóng khoáng nhất, và những cảm nghĩ về lòng bác ái đối với tất cả các môn phái, đang phái, và giáo phái; và tôi cho rằng quyền hạn và sự tự do của lương tâm rất thiêng liêng và quý báu, và không xem thường một người nào vì người ấy khác quan điểm với tôi.”

13

“Các Thánh Hữu có thể làm chứng là tôi có sẵn lòng phó mạng sống của mình cho các anh em tôi hay không. Nếu tôi cho thấy rằng tôi sẵn lòng chết cho một người ‘Mặc Môn,’ thì tôi dũng cảm để tuyên bố trước Thiên Thượng rằng tôi hoàn toàn sẵn sàng chết để bảo vệ quyền của một người tín đồ đạo Presbyterian, người tín đồ đạo Báp Tít, hoặc một người tốt của bất cứ giáo phái nào; vì cùng một nguyên tắc là nếu có điều nào chà đạp quyền của Các Thánh Hữu Ngày Sau thì cũng sẽ chà đạp quyền của một tín đồ Công Giáo La Mã, hoặc của bất cứ giáo phái nào khác mà có thể là không nồi tiếng và quá yếu kém để tự bênh vực mình.

“Chính là sự yêu mến tự do đã soi dấn tâm hồn của tôi—sự tự do của một công dân và tôn giáo cho toàn thể nhân loại. Sự yêu mến tự do được truyền đến tâm hồn tôi bởi các tồ phụ của tôi trong khi họ nâng niu tôi trong lòng họ. …

“Nếu tôi thấy loài người đang sai lầm thì tôi có ngược đãi (hoặc chà đạp) họ không? Không. Tôi sẽ nâng họ lên, và cũng để họ vào con đường của họ, nếu tôi không thể thuyết phục họ tin rằng con đường của tôi thì tốt hơn; và tôi sẽ không tìm cách ép buôc bất cứ người nào tin vào điều tôi làm, ngoại trừ qua sức mạnh của lý lẽ, vì lẽ thât sẽ tạo ra con đường riêng của nó.”

14

“Chúng ta cần phải luôn luôn nhân biết về những thành kiến mà đôi khi tự chúng trông rất lạ lùng nhưng lại thích hợp với ban tính con người, ngược lại với bạn bè, những người hàng xóm, và các anh em của chúng ta trên thế gian, là những người chọn để khác biệt với chúng ta trong quan điểm và trong vấn đề đức tin. Tôn giáo của chúng ta là giữa chúng ta với Thượng Đế. Tôn giáo của họ là giữa họ với Thượng Đế của họ.”

15

“Khi thấy những đức tính đoan chính nơi con người thì chúng ta cần phải luôn luôn ghi nhân các đức tính đó bất luân sự hiểu biết của họ có thể khác về các giáo điều và giáo lý; vì mọi người phải hoặc cần phải được tự do, có được những quyền cố hữu, và những điều kiện cao quý và ưu tú của luât tự nhiên và của ban năng tự bảo toàn, tự do để suy nghĩ, hành đông và nói theo như họ muốn, trong khi họ vẫn duy trì một sự tôn trọng đối với những quyền hạn và đặc ân của tất cả những người khác, không xâm phạm vào quyền hạn của một ai. Tôi thât lòng ủng hô và thực hành giáo lý này.”

16

“Tất cả mọi người đều được ban cho quyền tự quyết vì Thượng Đế đã quy định điều đó. Ngài đã thiết lâp quyền tự quyết về đạo đức cho loài người, và ban cho họ kha năng để chọn điều tốt hoặc điều xấu; tìm kiếm điều gì tốt, bằng cách theo đuổi con đường thánh thiện trong cuôc sống này, tức là con đường mang đến sự bình an trong tâm hồn, và niềm vui trong Đức Thánh Linh ở nơi đây, và từ nay trở đi có được niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn ở bên tay phải của Ngài; hoặc theo đuổi một hướng đi xấu xa, tiếp tục phạm tôi và phan nghịch chống lại Thượng Đế, do đó mang đến sự đoán phạt cho tâm hồn họ trong thế giới này, và một sự mất mát vĩnh cửu trong thế giới mai sau. Vì Thượng Đế trên trời đã để cho mỗi cá nhân tự ý lựa chọn những điều này nên chúng ta không muốn lấy đi quyền này của họ. Chúng ta chi muốn thi hành phần vụ của một người canh giữ trung tín, phù hợp với lời của Chúa phán với Tiên Tri Ê Xê Chi Ên (

Ê Xê Chi Ên chương 33, các câu 2, 3, 4, 5

), và đối xử với những người khác theo điều gì chúng ta thấy là tốt lành.”

17

“Đó là một trong những nguyên tắc đầu tiên của cuộc sống tôi, và một nguyên tắc mà tôi đã trau dồi từ thời thơ ấu của mình, do cha tôi dạy dỗ, để cho mọi người có được sự tự do của lương tâm. … Trong những cảm nghĩ của mình, tôi luôn luôn sẵn sàng chết để bảo vệ người yếu đuối và bị áp chế trong quyền chính đáng của họ.”

18

“Chớ xen vào tín ngưỡng của bất cứ người nào: tất cả các chính phủ cần phải cho phép mọi người vui hưởng quyền tự do tín ngưỡng. Không một người nào được phép lấy đi mạng sống của người khác vì sự khác biệt tín ngưỡng, mà tất cả các luật pháp và các chính quyền cần phải khoan dung và bảo vệ, dù đúng hay sai.”

19

“Chúng ta sẽ … nuôi dưỡng hòa bình và tình bạn bè với tất cả mọi người, không xen vào chuyện của người khác, và thành công tột độ, được kính trọng, vì, khi kính trọng những người khác, thì chúng ta tự kính trọng mình.”

20

“Mặc dù tôi chưa bao giờ cảm thấy ép buộc bất cứ người nào phải chấp nhận giáo lý của mình, nhưng tôi hân hoan khi thấy thành kiến nhường chỗ cho lẽ thật, và truyền thống của loài người bị xua tan bởi các nguyên tắc thanh khiết của Phúc Âm của Chúa Giê Su Ky Tô.”

21

Đe Nghị Học Tập và Giảng Dạy

Hãy cân nhắc những ý kiến này khi các anh chị em học chương này hoặc khi các anh chị em chuan bị giảng dạy. Để có thêm sự giúp đỡ, xin xem các trang vii–xii.

  • Ôn lại lời tường thuật về việc Joseph Smith nói chuyện với các thành viên của lực lượng dân quân (các trang 365-67). Các anh chị em nghĩ tại sao Vị Tiên Tri đã có thể vấn điềm tĩnh trong tình thế này? Hãy suy nghĩ về những ví dụ khác mà các anh chị em đã thấy người ta vấn điềm tĩnh và thanh than trong những tình huống khó khăn. Điều gì đã xay ra do các hành động của những người này?

  • Ôn lại các trang 367-69, tìm kiếm những từ và cụm từ mà Vị Tiên Tri dùng để mô ta hòa bình và những người hòa giải. Những đặc tính nào có thể giúp chúng ta trở thành những người hòa giảitrong nhà và trong cộng đồng của mình?

  • Đọc đoạn thứ nhì ở trang 369. Các anh chị em cảm thấy như thế nào khi bới tìm những lỗi lầm của những người khác? Các anh chị em cảm thấy như thế nào khi tìm kiếm những đức tính đoan chính nơi những người khác? Các anh chị em nghĩ những người khác sẽ nghĩ như thế nào khi các anh chị em dành thời giờ ra để ghi nhân những đức tính đoan chính của họ?

  • Đọc đoạn thứ năm ở trang 369. Trong những cách thức nào chúng ta có thể xây dựng lẫn nhau? Những người khác đã làm gì để xây dựng các anh chị em? Trong những cách thức nào mà các hành đông như vây đưa đến sự hòa thuân?

  • Ôn lại các trang 370-72, tìm kiếm những lời giảng dạy của Vị Tiên Tri về cách chúng ta phải đối xử với những người khác tín ngưỡng với mình. Có những cách nào mà chúng ta có thể tôn trọng quyền của những người khác để “thờ phượng gì, bằng cách nào hay ở đâu tùy theo họ chọn”?

  • Đọc đoạn thứ tư ở trang 372. Làm thế nào chúng ta có thể chia sẻ phúc âm phục hồi với những người khác trong khi vẫn cho thấy sự tôn trọng đối với tín ngưỡng của họ?

Các Câu Thánh Thư Liên Hệ:

Ê Phê Sô 4:31–32

;

Mô Si A 4:9–16

;

4 NêPhi 1:15–16

;

GLGƯ 134:2–4, 7

Greeting the Militiamen

“Ở Far West, Missouri, khi một nhóm lực lượng dân quân có vũ trang đi đến bắt Joseph Smith, thì ông “nhìn họ với một nụ cười rất dịu dàng, và bước đến bên họ, đứa tay ra bắt từng người”

The Sermon on the Mount

Trong Bài giảng trên Núi, Đấng Cứu Rỗi đã dạy: “Phước cho những kè làm cho người hòa thuận, và sẽ được gọi là con Đức Chúa Trời.”

Chuyên mục: Kiến thức

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Check Also
Close
Back to top button