Kiến thức

Truyền thuyết về Acsimet

A

A

A+

|

Tăng tương phản

Giảm tương phản

Bạn đang xem: Truyền thuyết về Acsimet

Truyền thuyết về Acsimet

AC-SI-MET (287-212 trước công nguyên) là nhà giáo, nhà vật lỹ vĩ đại cổ Hy Lạp. Bảy tuổi đầu ông học Khoa học tự nhiên, triết học, văn học. Mười tuổi đi du học Ai Cập, là học sinh của nhà toán học nổi tiếng Ơclit, ông đã chứng minh thành công giá trị số pi nằm trong khoảng 3(1/7) và 3(10/71). Trong lĩnh vực vật lý học, ông đã có cống hiến đột xuất, chứng minh nguyên lý đòn bẩy và định luật về sức đẩy của nước tức là Định luật Ac-si-met. Ông là người đầu tiên biết tiến hành nghiên cứu kết hợp giữa thực tiễn kỹ thuật với suy diễn toán học, được mệnh danh là nhà ảo thuật toán học thông minh nhất cổ Hy Lạp.

AC-SI-MET (287-212 trước công nguyên) là nhà giáo, nhà vật lỹ vĩ đại cổ Hy Lạp. Bảy tuổi đầu ông học Khoa học tự nhiên, triết học, văn học. Mười tuổi đi du học Ai Cập, là học sinh của nhà toán học nổi tiếng Ơclit, ông đã chứng minh thành công giá trị số pi nằm trong khoảng 3(1/7) và 3(10/71). Trong lĩnh vực vật lý học, ông đã có cống hiến đột xuất, chứng minh nguyên lý đòn bẩy và định luật về sức đẩy của nước tức là Định luật Ac-si-met. Ông là người đầu tiên biết tiến hành nghiên cứu kết hợp giữa thực tiễn kỹ thuật với suy diễn toán học, được mệnh danh là nhà ảo thuật toán học thông minh nhất cổ Hy Lạp.

TÔI ĐÃ PHÁT HIỆN RA RỒI

 

Ngày xửa ngày xưa, cổ Hy Lạp có một nhà toán học nổi tiếng là Acsimet, nhân dân cả nước đều khen ông là người thông minh tài trí.

            Có một hôm tại Quốc vương muốn làm một chiếc vương miện mới và tất nhiên là phải thật đẹp rồi. Vua cho gọi một người thợ kim hoàn tới, đưa cho anh ta một thỏi vàng óng ánh yêu cầu anh ta phải làm nhanh cho vua chiếc vương miện.

            Không lâu vương miện đã được làm xong, nó được làm rất tinh vi mà lại còn đẹp nữa, vua vô cùng thích thú. Vua đội vương miện lên và đi đi lại lại trước mặt các đại thần. Lúc đó có tiếng thì thầm: “ Vương miện của bệ hạ đẹp quá nhưng ko biết có đúng đều là vàng thật không?” Quốc vương nghe xong liền cho gọi người thợ kim hoàn tới, hỏi: “Chiếc vương miện người làm cho ta có đúng là toàn bằng vàng không?”

Người thợ kim hoàn bỗng đỏ mặt, cúi xuống thưa với vua rằng: “Thưa bệ hạ tôn kính, số vàng Người cho con đã dùng hết, vừa đủ không thừa cũng không thiếu, nếu không tin bệ hạ cho cân lại thử xem có đúng nặng bằng thỏi vàng Người đưa cho con ko ạ.”

            Các đại thần đưa vương miện ra cân thử, quả là không thiếu, vua đành phải thả người thợ kim hoàn về. Nhưng vua biết rằng lời nói của người thợ kim hoàn ấy khó có thể tin được vì rằng anh có thể dùng bạc để thay vàng với trọng lượng tương đương mà nhìn bề ngoài không thể phát hiện ra được.

            Quốc vương buồn phiền đem chuyện này nói với Ac-si-met, Ac-si-met nói với Quốc vương: “Đây quả là bài toán khó, con xin giúp người làm rõ chuyện này.”

            Về đến nhà, Ac-si-met đem cân lại vương miện cùng thỏi vàng, đúng là trọng lượng bằng nhau. Ông đặt chiếc vương miện lên bàn ngắm nghía, ông suy nghĩ đến mức người phục vụ gọi ăn cơm mà vẫn ko biết.

            Ông nghĩ: “Vương miện nặng đúng bằng thỏi vàng, nhưng bạc lại nhẹ hơn vàng, nếu như trong vương miện có trộn lượng bạc nặng đúng bằng lượng vàng lấy ra, như vậy chiếc vương miện này sẽ phải lớn hơn chiếc vương miện làm bằng vàng. Làm thế nào để nhận biết được thể tích của chiếc vương miện này và thể tích của chiếc vương miện là toàn bằng vàng cái nào lớn cái nào nhỏ đây ? Chẳng lẽ phải làm một chiếc nữa, như vậy thì thật tốn công sức.” Acsimet lại nghĩ: “Đương nhiên có thể nấu lại chiếc mũ này và đúc thành vàng thỏi để xem nó có to bằng vàng cũ không, nhưng như vậy chắc chắn vua sẽ không đồng ý, tốt nhất phải nghĩ ra cách gì khác để so sánh thể tích của chúng. Nhưng cách gì đây ?

 

Acsimet thông minh bỗng trở nên trầm lặng, ông vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn chưa tìm ra cách. Ông thường ngồi lặng lẽ cả buổi, mọi người nói ông “đang bí”.

            Có một hôm Acsimet đang tắm, vì mải suy nghĩ để nước chảy đầy bồn tắm, sắp tràn cả ra ngoài, ông càng chìm người vào bể thì nước càng tràn ra ngoài nhiều. Acsimet như bừng tỉnh, mắt bỗng sáng lên, ông nhìn nước tràn ra ngoài bể và nghĩ rằng: số nước tràn ra có bằng với thể tích với phần cơ thể của ông chiếm trong bể nước không ? Ông rất vui, lập tức cho nước đầy vào bồn tắm và lại bước vào bồn sau đó làm lại một lần nữa. Ông bỗng vỗ tay reo lên: “Tôi đã phát hiện ra rồi, phát hiện ra rồi !” Ông quên cả mặc quần áo cứ thế reo lên và chạy ra khỏi nhà tắm.

Ngày thứ hai, Ac-si-met đã làm thực nghiệm trước mặt Quốc vương và các đại thần, đương nhiên có mặt cả người thợ kim hoàn để mọi người cùng xem. Ông thả vương miện và thỏi vàng cùng trọng lượng vào hai dụng cụ đựng nước có thể tích bằng nhau được chứa đầy nước, sau đó thu nước tràn ra ngoài vào hai bình đựng. Kết quả cho thấy nước ở bên vương miện tràn ra ít hơn bên thả thỏi vàng rất nhiều.

            Acsimet nói: “Mọi người đều đã nhìn thấy. Rõ ràng là vương miện chiếm chỗ ở trong nước nhiều hơn so với thỏi vàng, nếu như vương miện đều là vàng thì lượng nước tràn ra ở hai bên sẽ bằng nhau, cũng tức là thể tích của chúng bằng nhau”.

            Người thợ kim hoàn không còn gì để nói nữa, Quốc vương bực tức trừng phạt anh ta. Đức vua rất vui vì Ac-si-met đã giúp vua giải được bài toán khó này, và thưởng hậu hĩnh cho Ac-si-met.

DIỆU KẾ ĐÁNH THẮNG ĐỊCH


            Thời kỳ cổ Hy Lạp, giữa các nước nhỏ thường xảy ra chiến tranh, còn Ac-si-met ở một nước rất nhỏ có tên là Syracuse, ở đây cũng ko tránh khỏi tình trạng đó. Cho dù đã ở tuổi 73 nhưng ông vẫn tham gia chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

 

Lực lượng của kẻ địch hết sức hùng mạnh, tướng chỉ huy hải quan của chúng là một kẻ ngạo mạn và hung ác, nó chỉ huy 60 chiếc thuyền, dương oai diễu võ tiến vào Syracuse.

 

Ac-si-met sớm đã chuẩn bị nghênh chiếc, ông đã tính toán thiết kế một loại súng bắn đá, loại máy móc này giống như súng cao su bắn chim của các bạn nhỏ vậy, nhưng nó có thể bắn đi được những viên đá nặng hàng trăm kg.

 

Khi nhìn thấy kẻ thù đã đến gần, Ac-si-met mới lệnh: “bắn!” thế là từng viên đá lớn phóng ra rơi trên chiếc thuyền của kẻ địch, ko ít thuyện chiến bị phá hỏng, bọn địch sợ khiếp vía chạy tháo thân. Bị tổn thất chúng đành phải rút lui, rồi bàn nhau tìm cách đánh tiếp. Có đứa trong chúng đưa ra đề nghị, sẽ đánh vào ban đêm, ko để đèn, ko thổi kèn, lặng lẽ tiến lên, đợi khi tiến sát chân thành Syracuse lúc ấy vũ khí của Ac-si-met phát minh sẽ không thể sử dụng được nữa.

 

Thủ lĩnh của quân địch cười vang: “Hãy để cho những hòn đá đáng ghét ấy rơi xuống biển sâu, doạ cá, ngày mai chúng ta đứng ở cung điện Syracuse”.

 

Đêm đã đến, cả khoảng đêm yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng sóng biển đập vào bờ đá, chiến thuyền của kẻ địch lặng lẽ đến ngoài thành.

 

Lúc này binh sỹ đã dựng thang, chuẩn bị phá cổng thành.

 

Từ phía trên cái đầu nóng của quân thù là tiếng “két két”, trên tường hình như có cả bóng người di động. “Cũng chẳng sợ, kiểu gì thì những hòn đá lớn kia cũng không thể bắn vào chúng ta được”. Tuy là nghĩ vậy nhưng kẻ địch vẫn cảm thấy lo lắng.

 

Tiếng “két két” vẫn vang đều đều, tiếng vang ngày càng lớn. Không biết Ac-si-met đang làm trò gì? Ac-si-met vẫn đang chỉ huy quân sỹ chuẩn bị máy bắn đá, chỉ có điều lần này lại là loại khác. Ông buộc một tấm ván chỉ có một đầu vừa mỏng vừa rộng vào những cái gân bò, một đầu của nó xếp đầy những hòn đá to nhỏ các loại, những sợi gân bò này được nối với một tay quay kiểu trục quay, khi những sợi gân bò được xoắn thật chặt thì buông lỏng tay, đầu ván bật lên mạnh, những viên đá bắn thẳng lên trời rồi rơi thẳng xuống, đánh trúng vào những chiến thuyền đang áp át bờ và bọn binh sỹ, có một hòn đá đã đập trúng đầu của tên chỉ huy.

 

Kẻ thù điên cuồng phải chấp nhận thất bại một lần nữa.

 

Kẻ thù vẫn không chịu cam tâm thất bại, chúng lại phát động cuộc tấn công lần thứ ba.

Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Ac-si-met. “Đúng, hãy dùng cách này, mặt trời thánh thần, mong người có thể giúp đỡ tôi cứu lấy những người dân Syracuse lương thiện.” Ông ra lệnh một cách cương quyết, yêu cầu mỗi người phụ nữ phải đem gương soi của mình đến tập trung ở ngoài bờ biển.

 

Quân địch nhìn thấy rất nhiều phụ nữ mặc áo dài trắng đứng trên bờ biển, tên chỉ huy có chút ngờ vực “tại sao họ lại ko đi ẩn nấp ? Đứng đó để làm gì ?” Nhưng nó nhìn thấy những người phụ nữ này không cầm vũ khí liền yên tâm, lệnh cho chiến thuyền tiến lên, chuẩn bị đánh.

 

Bỗng nhiên một tia sáng chói mắt từ phía cảng chiếu tới. Rồi từng cột ánh sáng di động và cuối cùng tập trung tại một điểm, điểm đó sáng chói loà, nóng như đốt. Nó rọi vào cánh buồm lớn của chiếc thuyền chiến đi đầu.

 

Cánh buồm bốc ra một làn khói nhẹ, ko biết từ đâu bốc ra mùi khét giẻ cháy. Đang lúc mọi người đang cảm thấy kì lạ bỗng có tiếng kêu lên hốt hoảng: “Ôi, buồm cháy rồi, buồm cháy rồi!”

 

Mọi người trên chiếc thuyền đều muốn dập tắt lửa, nhưng ko thể với tới được, gió biển thổi nhẹ, ngọn lửa đỏ nhảy múa theo gió, trong chốc lát cả cánh buồm lửa, ngọn lửa bùng cháy lên trước gió.

TẠI SAO AC-SI-MET BỊ GIẾT ?

            Sau mấy lần thất bại, kẻ địch xin đình chiến và trao đổi tù binh. Nhân dân Syracuse vốn yêu chuộng hoà bình cho nên đã chấp nhận ngay lời đề nghị của họ.

 

Ac-si-met lương thiện cho rằng kết thúc chiến tranh, ông lại có thể suy nghĩ về những hình vẽ và những vấn đề trên bãi biển của ông. Nhân dân Suracuse cũng cho rằng trao đổi tù binh đồng nghĩa với việc chiến tranh kết thúc, họ chuẩn bị ăn mừng thắng lợi.

 

Ngày ăn mừng thắng lợi đã đến, mọi người múa hát, uống rượu mừng, cả thành phố chìm trong hạnh phúc. Mãi đến đêm khuya khi mọi người đã rượu say mới lục đục kéo về nhà nghỉ, ngay cả những binh sỹ đứng gác cũng rượu say lơ mơ dựa vào tường thành, ngủ gà ngủ gật.

 

Nhưng chính vào lúc này, mấy chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ rẽ sóng biển, cập bến và luồn vào thành, gần như không có một binh sỹ nào biết, chúng chia đi các ngả trấn giữ.

 

Ngày thứ hai, trời vừa sáng thì người dân Syracuse vẫn chưa tỉnh giấc mộng thì tiếng kèn lệnh của quân thù đã vang lên ở khắp nơi trong thành.

 

“Hỏng rồi! Kẻ thù đã vào trong thành.”

“Đất nước đã bị kẻ thù chiếm mất rồi.”

 

Mọi người đều kinh hoàng, chạy toán loạn, bỗng chốc không có chỉ huy, không có tổ chức, càng không có chuẩn bị, họ biến thành những hạt cát rời, mất sức chiến đấu.

 

Kẻ địch vào được trong thành thừa cơ mở cửa thành, kẻ thù dễ dàng kéo vào thành.

 

Ac-si-met đang ở đâu ? Ông đang miệt mài với những công việc của mình trên bãi cát, quân địch tiến vào thành ông không để ý. Ông không nghe thấy tiếng hét của kẻ thù cũng không nghe thấy tiếng kêu cứu của đồng bào của ông…

            Sau khi tiến vào thành tên chỉ huy quân địch đã đi khắp nơi tìm Ac-si-met, đã ra lệnh không được sát hại ông già đầy trí tuệ này, ông ta hết sức khâm phục Ac-si-met. Nhưng Ac-si-met đã bị giết một cách không thương xót. Năm đó Ac-si-met đã là vị cao niên 75, sự ra đi của ông vẫn còn là một bí ẩn trong biên niên sử khoa học. Đã có ba cách giải thích khác nhau liên quan đến bi kịch này: Chuyện dân gian khoa học kể rằng khi người lính hỏi ông không trả lời vì đang suy nghĩ về toán học, nên người lính nổi giận xông vào đâm chết ông. Giai thoại thứ hai kể rằng người lính tiến đến định giết chết ông và Ac-si-met nói với anh ta đừng làm thế trước khi ông chưa giải quyết xong những vấn đề của ông. Giai thoại thứ ba kể rằng Ac-si-met bị giết bởi người lính nổi lòng tham khi anh ta tưởng những vật dụng ông đang mang tới đại tướng Roma được làm bằng vàng.

 

Acsimet sống cách chúng ta hơn 2000 năm trước, nhưng trí tuệ của ông, phẩm chất đạo đức của ông cùng rất nhiều câu chuyện về ông vẫn được lưu truyền đến ngày nay, những phát minh kiệt suất, những phát hiện kì lạ của ông đã vượt qua thời gian và không gian trở thành tài sản vĩnh hằng của nhân loại.

 

 

Lê Hoàng Liêm (Theo Sưu tầm)


Nguồn:www.thcsduongkyhiep-tpsoctrang.edu.vn Copy link

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Chuyên mục: Kiến thức

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button